Cho em tay vịn cưỡi ngựa lần đầu đầy mãn nhãn

Cho em tay vịn cưỡi ngựa lần đầu đầy mãn nhãn

Cho em tay vịn cưỡi ngựa lần đầu đầy mãn nhãn

Anh sắp họp, nay sẽ về sớm với hai mẹ con nè”

Thư đáp, cố giữ giọng bình tĩnh…

“Dạ, em với bé ổn anh, anh họp đi. A… mạnh nữa đi… em sướng chết mất…”

“Đụ em nát lồn đi… em yêu anh…” người nàng uốn éo đạt cực khoái rên to. Khoảng thời gian sa ngã trong phòng khám với đủ trò dâm dục của Nam, còn để hắn quay clip nữa – như sợi dây thừng siết chặt cổ Thư, “mình phải làm sao đây?” Thư tự nhủ, tay run làm mớ rau cải rơi lả tả xuống thớt, tiếng “tạch tạch” của dao cắt rau như nhịp tim lạc điệu, hỗn loạn trong lồng ngực cô. Đến nhà vệ sinh, hắn nắm tay kéo cô vào phòng kín, ” Hôm nay em không thoát được đâu” nhưng bất chợt điện thoại Thư reo vang, là Hoàng gọi, “Vợ, con đột nhiên sốt cao, em về nhanh đi.” Thư vùng ra:

“Anh Nam, em phải về, con em bệnh rồi” chạy khỏi nhà hàng, lòng nhẹ nhưng run, “May quá, nhưng không biết con mình sao rồi nữa.”

Về đến nhà, Thư và Hoàng cùng chăm bé Ngọc, cô cởi áo ngoài, để lại áo thun mỏng và quần lửng, ngồi cạnh nôi lau người bé bằng khăn ấm, Hoàng đo nhiệt độ, “38 độ 5, phải hạ sốt nhanh,” anh pha thuốc cho bé uống, Thư ôm bé vỗ về, “con ngoan con ngoan của mẹ, uống giỏi nè,” giọng run vì lo lẫn tội lỗi. Điện thoại rung lên, màn hình sáng hiện tên Hoàng. Tiếng quạt máy ù ù trên bàn gỗ giữa phòng khách, luồng gió khô hanh thổi qua làm rèm cửa sổ vải cotton phất phơ như cánh chim lạc lối, chao đảo giữa trời không định hướng. Thư hoảng loạn, tay run làm điện thoại suýt rơi, “Hắn uy hiếp thật rồi, vì mình muốn chấm dứt sao?” Cô nhắn lại, ngón tay run gõ từng chữ, “Anh Nam, em không muốn tiếp tục, đừng gửi clip, em sẽ gặp anh nói rõ lần cuối,” lòng như nắng nhạt ngoài kia – sáng mà không